Liên Kết Website

Ảnh ngẫu nhiên

Lang_que1.jpg Thuong_ve_Mien_Trung.swf Tinhme_tcmoi.swf Buiphan2.swf CO_NHUNG_GIAC_MO1.swf Truongsa_Vietnam.swf Mai2.jpg Flash_3.swf Xuan_da_ve.swf CaoMai_20_10_2010_thpt.png My_pictures.swf 09.jpg Thu_phap.swf Picture110.jpg Baner2.gif Thiep.swf Untitled6.bmp 0.15258457.jpg

Thời gian là vàng...nhưng vàng không tạo ra thời gian..!

Tin Tức Trong ngày

  • (*** *** ***)

Bài viết - Tài nguyên

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Thông báo Quản Trị

    Wellcom to BLOG Sức Mạnh Số Cảm ơn Thầy, Cô đã ghé thăm. Thầy, cô nên đăng nhập để sử dụng hết tài nguyên Blog. Mọi chi tiết xin Liên hệ: Canhgl@gmail.com. Chúc thầy, cô có những giây phút thật ý nghĩa trên Blog!

    Chào mừng quý vị đến với Blog Sức mạnh số.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Sống là không chờ đợi...Những câu danh ngôn về nghệ thuật sống

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Bùi Tấn Cảnh (trang riêng)
    Ngày gửi: 11h:02' 16-03-2009
    Dung lượng: 2.1 MB
    Số lượt tải: 12
    Số lượt thích: 0 người
    Đây là một mẩu chuyện thật: 
    Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ mình
    và lấy ra một gói nhỏ…
    Gói kỹ càng trong lớp giấy lụa
    Anh bảo: Đây không phải là gói đồ bình thường,
    đây là một chiếc áo lót thật đẹp
    Anh vứt lớp giấy bọc
    và lấy ra chiếc áo lót mịn màng
    Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy, lần đầu tiên
    chúng tôi sang New York, cách đây 8 - 9 năm rồi,
    nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc!

    Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt.

    Vậy thì hôm nay, tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi.


    Anh đến cạnh giường
    và đặt gói áo ấy cạnh những món đồ
    mà tí nữa sẽ được bỏ vào áo quan mà liệm
    Vợ anh vừa mới qua đời. 
    Quay sang tôi, anh bảo: Đừng bao giờ giữ lại
    một cái gì mà chờ cơ hội đặc biệt cả.
    Mỗi ngày sống đã là một cơ hội đặc biệt rồi!

    Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này,
    Và nó đã thay đổi cuộc đời tôi.
    Hiện nay tôi đọc sách nhiều hơn trước
    và bớt dọn dẹp nhà cửa.
    Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh
    chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn.
    Tôi dành nhiều thì giờ cho
    gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc.
    Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm
    mình cần phải nếm.  
     
    Từ ngày ấy, tôi không còn cất giữ một cái gì nữa. 

    Tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày;
    tôi mặc áo mới để đi siêu thị,
    nếu mình bỗng thấy thích.

    Tôi không cần dành nước hoa hảo hạng
    cho những ngày đại lễ,
    tôi xức nước hoa khi nào mình thấy thích.

    Những cụm từ như “một ngày gần đây” và
    “hôm nào” đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi

    Điều gì đáng bỏ công, thì tôi muốn xem,
    muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ.  
    Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi hẳn sẽ làm gì
    nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn
    sống nữa.
    (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường)

    Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong
    gia đình, mời bạn bè thân thích đến.

    Có thể cô sẽ điện cho vài người bạn cũ và làm hòa
    hay xin lỗi về một chuyện bất hòa trước đây. 
    Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu
    (vì cô rất thích ăn đồ Tàu!)  
     
    Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm
    khiến cho tôi áy náy,
    nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn.


    Tôi sẽ rất áy náy vì không đi thăm một vài người
    bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi.

    Áy náy vì không nói thường hơn với những người
    thân của mình rằng mình yêu thương họ.
    Áy náy vì chưa viết những lá thư
    mà mình dự định ‘hôm nào’ sẽ viết.

    Giờ đây, tôi không chần chờ gì nữa,
    tôi không hẹn lại và không cất giữ điều gì có thể
    đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi.
     
    Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt.

    Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả.  

    Nếu bạn nhận được thư này,
    ấy là vì có một ai muốn điều hay cho bạn,
    và vì bạn cũng có quanh mình
    những người bạn quý yêu.


    Nếu bạn quá bận đến độ không thể dành ra vài phút
    gửi đến cho ai khác và tự nhủ:
    “mai mốt tôi sẽ gửi” thì mai mốt đó có thể là một
    ngày thật xa hoặc là bạn không bao giờ gửi được.
    Tôi chép lại câu chuyện với các hình ảnh sưu tầm được
    Christdavid05
    Avatar

    chúc Thầy Tấn Cảnh sức khỏe và thành công nhé .mời thầy ghé thăm nhà cừunon !

    0.0_1_dogm[1]1

    Avatar

    Transon74 gửi lời chúc tới chủ nhà & tất cả thành viên đáng kính của thư viện trực tuyến violet ( và cả http://transon74.violet.vn ). Chúc rằng mỗi ngày với bạn sẽ là một ngày vui - một ngày mới! Mọi nỗi buồn sẽ qua đi để niềm vui ở lại.

     
    Gửi ý kiến